TỪ NGỌN ĐÈN DẦU FLORENCE ĐẾN NHỊP ĐẬP HÀNH LANG TRẮNG

11/05/2026

Hơn một thế kỷ trước, giữa chiến trường Crimea lạnh lẽo, hình ảnh bà Florence Nightingale cầm ngọn đèn dầu lặng lẽ đi qua từng giường bệnh đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng trắc ẩn và tinh thần phụng sự. Ánh sáng nhỏ bé ấy không chỉ xua tan bóng tối của đêm chiến trận, mà còn thắp lên khởi nguồn cho một nghề nghiệp gắn với sự chăm sóc, tận tụy và niềm tin vào sự sống.

Hơn một thế kỷ sau, trong hành lang bệnh viện sáng đèn xuyên đêm, ngọn lửa huyền thoại của Florence vẫn đang được viết tiếp bởi một thế hệ điều dưỡng mới.

Trong dòng chảy của y học hiện đại, họ là lực lượng chuyên môn trực tiếp đồng hành cùng người bệnh; chủ động theo dõi, đánh giá sát diễn tiến lâm sàng, kịp thời nhận diện những thay đổi dù rất nhỏ để phối hợp xử trí, góp phần bảo đảm an toàn và hiệu quả điều trị. Thế hệ điều dưỡng hôm nay chuyên nghiệp hơn, làm chủ công nghệ tốt hơn, tiếp cận những chuẩn mực chăm sóc hiện đại hơn. Nhưng trong sâu thẳm, họ vẫn giữ nguyên “ngọn đèn” của lòng nhân ái mà Florence Nightingale từng thắp lên.

Đó là công việc đòi hỏi kiến thức, bản lĩnh nghề nghiệp, khả năng quan sát tinh tế và cả một trái tim đủ bền để đồng cảm mà không chùn bước trước áp lực.Áp lực không chỉ đến từ bệnh lý, mà còn từ những giọt nước mắt lăn dài của thân nhân, từ những lúc đôi bàn tay dù đã nỗ lực hết mình vẫn không thể ngăn được một hơi thở sau cuối. Có những giây phút nghẹn lòng, họ lặng lẽ đứng vào một góc khuất để lau vội giọt mồ hôi lẫn nước mắt, rồi ngay lập tức quay trở lại, tiếp tục nở nụ cười trấn an cho giường bệnh kế bên. Sự bền bỉ ấy, không chỉ đến từ kỹ năng, mà còn từ một trái tim đã được tôi luyện để vững vàng với nghề.

Mỗi năm, khi Ngày Quốc tế Điều dưỡng 12/5 trở về, thế giới lại dành sự tri ân cho những người đang âm thầm tiếp nối ánh sáng ấy, là lời nhắc để xã hội nhìn nhận đầy đủ hơn giá trị của nghề đặc thù này. Họ ở lại với nghề bằng lòng trắc ẩn, trách nhiệm, và niềm tin rằng mỗi hành động chăm sóc, dù nhỏ bé, đều có thể góp phần níu giữ sự sống.

Giữa những hành lang dài hun hút, các anh chị điều dưỡng vẫn bền bỉ soi sáng niềm hy vọng, gánh trên vai sự an toàn và niềm tin của biết bao gia đình.

Ánh đèn của Florence chưa bao giờ tắt. Nó vẫn đang cháy trong đôi tay mềm mại nhưng quyết đoán của những người điều dưỡng hôm nay, soi sáng con đường trở về với sức khỏe cho mỗi bệnh nhân.

Giữa rất nhiều thanh âm của cuộc sống hiện đại, tiếng “cảm ơn” khe khẽ từ một người bệnh vừa hồi phục vẫn luôn là âm thanh đẹp nhất, đủ để những người điều dưỡng lặng thầm ấy tiếp tục ở lại với nghề.

 Một nghề lặng lẽ. Nhưng đẹp như ánh đèn vẫn sáng mãi giữa đêm sâu.

Phòng Công tác xã hội

BV PHCN - ĐTBNN